• Home
  • Xuất bản
  • Truyện dịch ngắn
  • More
    • Home
    • Xuất bản
    • Truyện dịch ngắn
  • Home
  • Xuất bản
  • Truyện dịch ngắn

Dịch từ truyện ngắn La donna dell'amico của Carlo Castellane

Vợ bạn

Nàng đứng lên, bước ra khỏi vùng ánh sáng vàng vọt hắt ra từ cái chụp đèn, đi lại cái sắc tay mở ra lục lọi tìm gì đó xong trở lại với một điếu thuốc trên môi.  Nét lo âu trên mặt, nàng buông cho tôi một câu: "Em tin là hắn đã biết". 


Hai đứa, tôi và nàng, đến đây đã được cả năm:  những tay nắm cửa, công tắc đèn, vòi nước của căn phòng ngủ này trở thành quen thuộc như chính nhà mình. 


"Chứ anh đang tưởng tượng gì?" 


Nếu đúng thế thì lỗi tại tôi, tôi đã không nên nói chuyện nhiều với tên bạn, chồng của nàng, để bây giờ bị lộ.  Tôi cố vớt vát, "nhưng anh chỉ nói khơi khơi thôi mà." 


"Em biết vậy nhưng hắn không ngốc như mình tưởng đâu". 


Giọng nàng nghe khó chịu, rõ là đang trách cứ tôi khi đang nằm cạnh tôi không một mảnh vải che thân trên giường trong một khách sạn rẻ tiền. "Phần em cứ hay xem thường hắn.  Anh thì không, anh biết hắn cả hai chục năm nay". 


"Anh nói nghe chướng tai: anh làm như là biết hắn rõ hơn em trong khi em là vợ hắn". 


Thở ra những ngụm khói cuối xong nàng ưỡn người lên thò tay xuống dưới lưng cài lại nịt vú.  Tôi phải cố làm quen với những cái giật mình vì tội lỗi của nàng, cách mặc lại quần áo vội vàng và lục lọi tìm đôi bông tai dưới gối. 


"Bảy giờ rồi, khốn!" 


Nàng ngồi chải tóc mà tôi cảm được những cú bàn chải vuốt trên lưng mình.  Nàng không tài nào xuống được đến phố trong vòng mười lăm phút và hắn lần này sẽ mất kiên nhẫn chờ, lần này sẽ biết hết, lần này là xong hết.  Tôi tung chăn đi xuống giường biết mình không thể nào trấn an nàng được.  Đi lại cửa sổ tôi vén màn nhìn ra ngoài.  Chiều tà đang xuống trên con đường bên dưới.  Màu trắng tinh của hàng rào dọc con đường nổi bật lên trong một phong cảnh trữ tình yên tịnh, tôi đưa mắt nhìn cái khoảng trống rộng rãi giữa hai cây lớn nơi chúng tôi đậu xe lúc nãy và bây giờ tôi mới nhận ra một điều gì. 


"Em lại xem này!" 


Tôi kêu lên thảng thốt, nhận ra ngay chiếc xe của hắn dưới đường dù không thấy bảng số, tôi thề đúng là xe hắn, dường như có tiếng hắn nữa.  Thế này thì còn hơn là gì mình e xảy ra, vậy là hắn đã khám phá ra hết.  Mình cùng nhau đi ra chạm mặt cho rồi ... 


"Khoan, nếu hắn cũng đến đây với một bà nào thì sao?" 


"Nếu thế thì nhất rồi nhưng cả trăm khách sạn ngoài kia chả lẽ hắn lại tình cờ chọn chỗ này?" 


"Biết đâu đấy!  Để anh đi ra trước". Nhưng không phải hắn, cũng không phải xe hắn.  Tuy nhiên nỗi lo đã làm tôi và nàng quyết định hẹn hò nơi khác.    


Này em, tôi gọi nàng hai ngày sau, điều anh muốn nói cho em có lẽ nghe thấy kỳ nhưng anh muốn mọi việc xong xuôi tốt đẹp cho hắn.  Vậy anh không ghen sao?  Anh phải khá hơn người khác chứ, em cố hiểu cho anh.  Ừ, em cố hiểu. 


"Hứa em một điều", nàng kết thúc, "là họ sẽ không bao giờ khám phá về mình, nha?" 

                                                                                                       ... 

Tên bạn rất hiếm khi gọi tôi.  Thường thì hai bà vợ đứng ra tổ chức đi chơi đêm.  Khi hắn điện thoại, tôi không nhận ra giọng hắn, nhất là vì sao hắn lại gọi vào lúc mười giờ sáng. 


"Bạn già, có chuyện gì vậy?" tôi hỏi. 


"Tôi sẽ kể cho ông nghe.  Mình đi ăn trưa rồi nói chuyện.  Nhe?" Không thấy ổn nhưng tôi vẫn phải nhận lời.  Một giờ trưa đi ra tôi thấy hắn đứng chờ sẵn ngoài cửa văn phòng.  Xe hắn đậu cách đó không xa.  Tôi và hắn thả bộ trên con đường con ra công viên thành phố.  Tôi sẽ không kể lại cho nàng nghe về lần gặp gỡ này để tránh gây lo sợ, có lẽ đây là cơ hội cho chúng tôi nghiệm lại có nên chấm dứt. 


Tôi và hắn ngồi xuống một cái ghế băng. 


"Ông là bạn lâu đời nhất của tôi", hắn khơi mào. 


"Đúng vậy", tôi nhận mà thấy xấu hổ bên trong. 


Nói tóm tắt.  Chuyện nó như thế này, người bạn mấy tháng qua có cảm giác là lạ có chuyện gì xảy ra với vợ hắn, chỉ là một cảm giác lạ thôi chớ không có bằng chứng gì.  Người vợ có những hành động điệu bộ khác thường, ví dụ như buổi chiều hôm nọ đến nơi hẹn với hắn trễ cả hai mươi phút mặt mày trông sớn sác. 


Tôi ngồi nghe hắn kể lể mà phải cẩn thận tránh lộ ra bất cứ một xúc động nào, trong lòng cố thông cảm những gì bạn mình đang trải qua, giả dụ nếu mình trong tình cảnh hắn thì hành xử ra sao. 


"Ông nãy giờ không nói gì.  Đang nghĩ gì vậy?" 


"Tôi không biết," tôi đáp rồi moi từ tim mình ra một câu, "Có lẽ bà ấy ... ngoại tình". 


Tên bạn thở ra ngụm khói thuốc, quay mặt tránh cái nhìn của tôi như là hắn đang chìm đắm trong một suy tư nào. 


"Cái đó là chắc," hắn nói, "ông không biết,  chứ ..." hắn ngập ngừng rồi hít hơi thuốc cuối, "vợ tôi lúc nào cũng như một con điếm". 


Câu nói như một cái tát lên mặt tôi, hắn quay lại nhìn lên mặt tôi dò xét tác dụng lời tuyên bố của mình. 


"Bây giờ để tôi kể thêm". 


Chuyện bắt đầu từ lâu, từ ngày họ cưới nhau, tôi thắc mắc có lẽ hắn đang giương bẫy cho tôi vào thú tội.  Hắn nói con vợ hắn ngoại tình với một tên khốn keo kiệt nào. 


"Sau khi sanh đứa con đầu, vợ tôi là gái một con trông mòn con mắt .... Chắc ông còn nhớ!" hắn kể. 


Tôi còn nhớ rõ.  Và nhớ ngay cả những ngượng nghịu khi mới gặp vợ bạn.  Rồi sự gan dạ dần dà to lên cho phép những câu bông đùa, những câu nói đầy ngụ ý, tất cả xảy ra trong khi tôi từ từ làm hôn nhân của họ rạn nứt, phần vợ hắn cũng góp phần không ít với hôn nhân của vợ chồng tôi và rồi tôi đã bông đùa nói với nàng:  Tôi rất muốn có được một người phụ nữ như cô ... 


"Một quan hệ", hắn kết luận, "kéo dài sáu tháng nay!" 


Như vậy là một tháng lâu hơn quan hệ tôi với nàng và điều này chợt làm dậy lên trong tôi những cảm giác khinh bỉ mà tôi cố dằn xuống.  Tên bạn tiếp tục kể lể trong khi tôi ngồi im nghe lòng đầy xấu hổ. 


"Ông hiểu chứ?"  hắn chợt ngưng kể, nhìn tôi chằm chặp. 


Tôi gật đầu như mình đang cố hiểu hắn.  Tôi tìm cách câu giờ, hết sức tránh hớ hênh vì nếu hắn giương bẫy thì hắn sẽ làm lộ tẩy cái bẫy đó, nếu hắn đặt nghi vấn thì rốt cuộc sẽ thố lộ ra trong khi đó thì tôi cần dựng lên hàng rào phòng thủ và tìm hiểu xem hắn có ý định gì với cuộc nói chuyện này. 


"Nhưng ông chắc không?  Có bằng chứng gì?" 


"Tôi không cần chứng cớ gì.  Tôi biết mà". 


Tôi chợt đâm nóng nảy.  Hắn vẫn giữ im lặng về điều đối với tôi rất quan trọng, tôi phải lên tiếng hỏi: "Nhưng ông còn yêu vợ chứ?" 


Tụi tôi đứng lên bước về hướng cổng công viên. 


"Mà vấn đề không phải như thế," hắn nói, "nàng ta là vợ tôi và tụi tôi có con, vợ chồng vì con cái không được bỏ nhau.  Tôi không có thì giờ kiểm soát vợ làm gì, đi đâu.  Còn tình yêu?  Ông còn biết rõ hơn tôi là đến lúc nào đó thì chuyện đó cũng hết". 


Về lại chỗ hắn đậu xe, tụi tôi leo lên.  Hắn bắt đầu kể lể tiếp về công việc trong sở ngập đầu, đầy trách nhiệm, về thời khóa biểu, về đời sống.  Đủ thứ!  Tôi chật vật nghe trong khi đầu óc chỉ nghĩ về điều lúc nãy hắn thố lộ làm tôi rối trí.  Tôi thắc mắc không biết cuộc ngoại tình đầu của nàng thật sự chấm dứt chưa hay là chính tôi cũng là người bị nàng phản bội.  Bây giờ tôi lại cảm thấy mình đồng hội đồng thuyền với người bạn cố tri, tôi muốn giúp hắn, muốn một tinh thần đoàn kết đàn ông tìm lại được, đồng thời vì tôi tin hắn không có một nghi ngờ gì về vợ hắn quan hệ với tôi. 


"Bạn thân này," hắn mỉm cười nhìn tôi xong đánh đét lên đầu gối tôi một cái, "ông biết tôi nghĩ gì không?" 


Tôi hoảng lên nhìn hắn, đã đến lúc. 


"Ông rảnh hơn tôi, mấy vụ này ông rành, nhờ ông một tay chứ tôi không tin tưởng tụi thám tử tư". 


"Làm gì?" 


"Giản dị lắm: ông theo dõi con vợ tôi". ... 


Tôi không biết mình nên cười hay khóc, cả vụ này thật điên.  Rồi tôi kể lại cho nàng nghe.  Chúng tôi quyết định để tránh gây nghi ngờ, nàng đi đi về về theo đúng giờ giấc lúc trước.  Tôi cũng không điện thoại lại nhà nàng với hai hồi chuông reo làm bí hiệu, biết đâu điện thoại nhà nàng bị gắn máy nghe lén.  Tôi liều đến ty cảnh sát sở tại hỏi về vấn đề điện thoại nhà bị nghe lén thì được trấn an là chỉ có trong trường hợp nghiêm trọng như bị dọa giết, cảnh sát điều tra ... Cẩn tắc vô áy náy!  Tôi chỉ gọi nàng trong sở.  Hai đứa đồng ý phải có kế hoạch khác cho việc hẹn hò vì bất cứ ai khác đều có thể theo dõi mình và khám phá ra được vào bất cứ lúc nào.  Đang sống trong phập phồng lo sợ, trong mệt mỏi thì nàng vui vẻ thông báo. 


"Ngày mai hắn phải đi hai ngày công tác cho sở.  Đã có vé máy bay rồi". 


Tiên đoán thời tiết là môn khoa học ít chính xác nhất.  Tờ mờ sáng sương mù đã che phủ cả phi trường.  Tôi và nàng quả quyết hắn sẽ phải đi xe lửa. Rồi tôi tìm được một khách sạn nhỏ ít ai để ý đến, gần một thương xá lớn.  Chỉ cần đi biến vào sau mấy xạp hàng, lên xuống cầu thang máy hay cầu thang cuốn, trà trộn vào đám đông khách hàng là có thể đánh lạc hướng được ai theo dõi mình.  Nàng sẽ đi vào cửa chính, mua vài thứ gì đó, rồi bất thần "lặn" mất đi về chỗ hẹn có tôi đang chờ.  Ai mà đoán được ý đồ một người đàn bà vào chín giờ sáng? 


"Hắn", nàng đáp, "hắn đoán được hết.  Hắn có thể giả vờ đi công tác nhưng thật ra trốn trong một chiếc taxi dưới đường.  Em nghĩ hắn biết hết rồi, đang cho mình vào xiếc". 


Điều đó hẳn đúng và tôi đã giật bắn mình khi hắn gọi tôi. 


"Tôi đang ở ga xe lửa, sẽ đi vắng hai ngày, có lẽ ba.  Nghe kỹ giùm tôi nè:  con vợ tôi ..." 


Rồi hắn dặn tôi kỹ lưỡng đủ điều, cho tôi đầy đủ chi tiết như một nhà in bản đồ: thói quen đi đâu của nàng, địa chỉ tiệm làm tóc, bảng số xe ...  Tôi khi đó định thú hết với hắn sự thật, ông can đảm lên nghe tôi nói này, chính tôi là người có quan hệ với vợ ông, tôi yêu nàng và nàng cũng yêu tôi, nhưng hắn đã lên tiếng trước: "Cố giúp tôi nha, tôi tin cậy vào ông đấy". 


Tôi phải tự nhận là mình có một bộ mặt dễ coi nhưng cả ngày hôm đó tôi tránh nhìn mặt mình trong gương.  Đêm đến tôi thức trắng mắt, không nhắm được, trằn trọc nằm đó trong đầu chỉ có ý nghĩ mình không phải là người duy nhất có trách nhiệm cho hôn nhân của vợ chồng bạn bị rạn nứt.  Đến lúc này rõ ràng là tôi và nàng đã đi đến khúc rẽ quan trọng trong mối quan hệ tình cảm, phải quyết định chấm dứt ngay hay để bị bắt quả tang.  Cả hai chọn lựa này kinh hoàng như nhau.  Tôi nằm đó lòng đầy mặc cảm tội lỗi, tai nghe tiếng thở đều đều của vợ nằm cạnh hoàn toàn không biết gì về tội lỗi của chồng.  Chẳng khác gì mấy truyện trinh thám, vòng vây xung quanh tên sát nhân đang siết lại, không lối thoát.  Tôi thiếp đi khi gần đến sáng, thức dậy mệt mỏi vô cùng.  Chỉ trong vài giờ đồng hồ tôi sẽ gặp nàng tại nơi hẹn. ... 

                                                                                           ......

"Phòng ba mươi hai, lầu ba". 


Cầm lấy chìa khóa từ tay người thư ký, tôi đi vào một thang máy nhỏ.  Hành lang dài, thảm lót mòn, những cánh cửa gỗ phòng cũ kỹ.  Tôi bước vào một căn phòng quyện mùi khói thuốc lá.  Tôi ngồi xuống một cái ghế bành chỗ chân giường.  Tôi sẵn sàng cho bất cứ gì xảy ra, ngay cả nếu cánh cửa bật tung và hắn hiện ra trên ngưỡng cửa với khẩu súng lục lăm lăm trong tay chĩa về trước.  Trước kia tôi có thói quen cởi hết quần áo rồi chui vào chăn nằm chờ nàng, hương thơm trên da thịt pha lẫn với mùi sương ướt đọng trên tóc, người còn lạnh nhưng có hơi ấm bồn chồn.  Em đến trễ, nàng cười, nhưng có thể ở lại đây hai tiếng, bây giờ là những tháng ngày tuyệt đẹp khi thế giới ngoài kia quên bẵng sự hiện hữu của chúng mình nằm đây bên trong bốn bức tường, hài lòng với sự liều lĩnh của mình, một liều lĩnh quá đáng buổi chiều hôm đó khi nàng lấy điện thoại ra gọi chồng khi đang gối đầu trên bụng tôi để nhắc hắn tối về đúng giờ ăn cơm nhà, nhưng em đang ở đâu vậy? giọng hắn hỏi trong điện thoại, em đang ở tiệm làm tóc, rồi tôi và nàng ngay sau đó đã ôm nhau làm tình lần nữa. 


Cuộc chơi ấy đến nay chấm dứt.  Mười giờ sáng, tôi thấy mình như một con chuột nằm trong bẫy, tiếng xe cộ rầm rì dưới đường đi lên, tiếng một cánh cửa sổ đóng xầm đâu đó, cái bật lửa xì gà tôi để trên mặt bàn như một võ khí phòng thân và cái cảm giác hèn hạ đeo dính lên người không gột được ... rồi tiếng chân quen thuộc trong hành lang. 


"Hóa ra là em!" tôi lên tiếng. 


"Chứ còn ai khác?" nàng đáp. 


Tụi tôi hôn nhau không khác gì một tù nhân ôm hôn người tình tòng phạm đến thăm nuôi trong tù. 


"Mình đi nơi khác đi". 


"Nhưng anh đã chọn chỗ này mà". 


"Anh biết", tôi đáp. 


"Anh không yêu em nữa hay sao?" 


Làm sao nói cho nàng hiểu rằng tôi không thể xoá đi sự có mặt của hắn giữa tôi và nàng?  Rằng chúng tôi phải đi đến quyết định trước khi hắn về?  Rằng tôi không tài nào nhắm mắt được mà không thấy bạn tôi chứng kiến những vuốt ve của tay mình trên da thịt vợ hắn? 


Nhưng làm sao được khi vòng tay nàng trườn trên lưng tôi, môi nàng thủ thỉ những lời lẽ quyến rũ vào tai tôi, cái ông này coi bộ mệt mỏi quá cần nghỉ ngơi cho kỹ, sự mềm mại ngọt ngào như một người mẹ đưa con lên giường, chiếc cà vạt trên cổ tôi được những ngón tay thiên thần gỡ xuống, đôi giầy tuột đi nhẹ nhàng như giấc mộng, anh phải nghỉ, cưng ơi! Anh biết gì không: đến đây là hết, anh yêu, lần này mình sẽ bị bắt.  
                                                                                                   =========

  • Home

Kệ sách BNKhôi

Copyright © 2026 Kệ sách BnKhôi - All Rights Reserved.

Powered by

This website uses cookies.

We use cookies to analyze website traffic and optimize your website experience. By accepting our use of cookies, your data will be aggregated with all other user data.

Accept