• Home
  • Đã phát hành
  • Truyện dài
  • More
    • Home
    • Đã phát hành
    • Truyện dài

  • Home
  • Đã phát hành
  • Truyện dài

Truyện và đời

                                                      CHƯƠNG 1


"Cánh cửa gỗ sơn xanh nhè nhẹ mở.  Tiếng kẽo kẹt làm con chó vện đang ngồi trong thửa vườn nhỏ trồng hoa hồng trước nhà quay đầu lại nhìn.  Nó chạy đến thò mỏ vào sau cánh cửa ẩy  cho mở rộng ra xong biến mất vào trong nhà thật nhanh.  Một người đàn ông từ trong lách ra, mũ phớt kéo xụp xuống che cả nửa khuôn mặt.  Ông ta kéo cổ áo mưa lên cao như muốn che luôn phần mặt còn lại để tránh bị nhận diện hay là để tránh bị ướt bởi cơn mưa phùn đang thổi qua đỉnh đồi cao nguyên.  Cánh cửa vừa khép lại thì lại được hé mở, một khuôn mặt đàn bà lấp ló bên trong.  Trong bóng tối lờ mờ trong nhà, cặp mắt người thiếu phụ long lanh, hơi ươn ướt.  Bà thò tay ra ngoài nắm tay áo người đàn ông kéo lại sát mình rồi hôn lên môi.  Người đàn ông hôn lại xong quay lưng đi những bước vội vã.  Con đường đất đi xuống chân đồi phủ đầy lá rụng xuống từ hai hàng cây hai bên.  Một ngọn gió mạnh thổi qua, nhiều chiếc lá vàng rời cành bay tứ phía.  Người đàn ông ngừng chân, nhìn những chiếc lá vàng bay trong gió.  Mặt ông ta ngây ra trông như đang ngắm một bức tranh.  Miệng ông ta lầm bầm nói, "Tuyệt đẹp!"  Những chiếc lá bay vòng vòng trên không như bị xoắn trong một cơn lốc.  Ngọn gió yếu dần rồi chết lịm.  Một trận mưa lá vàng đổ xuống.  Vài chiếc lá đáp xuống trên mũ trên vai người đàn ông.  Ông ta không buồn đưa tay lên phủi chúng đi, cứ thế bước những bước vội vã xuống chân đồi ..." 


Cây bút chì đứng im giữa ngón cái và ngón chỏ cả phút đồng hồ không di động cũng như người đàn ông ngồi trên ghế mắt nhìn trừng trừng lên trang giấy.  Phút đồng hồ dài lê thê ấy trôi qua.  Ông ta quăng cây bút xuống mặt bàn, đẩy ghế đứng lên đi lại cửa đóng kín mít, đưa tay mở toang hai cánh xong bước ra ngoài sân thượng đứng tì hai tay lên lan can nhìn xuống đường phố trong bóng đêm.  Gần đến giờ giới nghiêm.  Phố xá vắng tanh.  Vài chiếc xe gắn máy phóng qua thật nhanh rồi biến mất trong bóng đêm.  Xa xa vài tiếng chó sủa.  Xa xa hơn tiếng đại bác ầm ì vọng về.  Ông Lung định hướng tiếng đại bác rồi đưa mắt nhìn về hướng ấy tìm một vài ánh lửa lóe lên nhưng chỉ thấy một chân trời đen như mực.  Báo chí đăng tin những trận đánh mới chỉ vài tháng trước xảy ra đâu ngoài miền Trung giờ đã vào gần đến thủ đô.  Ông lắc đầu đi lại cái ghế đẩu kê trong góc sân ngồi xuống dựa lưng lên tường.  


Có tiếng chân người đi thật êm trên lầu lại gần cửa đem theo một hương thơm cà phê.  


- Ra đây!  


Một giọng nói nhẹ nhàng không kém những bước chân lúc nãy đáp.  


- Cà phê của anh đây  


- Còn mấy phút nữa?  


- Một.  


Vài ánh đèn đằng sau cửa sổ của những căn nhà gần đó tắt đi.  Bóng tối ùa lại chám những chỗ trống ấy ngay lập tức.  Bàn tay người đàn ông tìm bàn tay người đàn bà trong bóng đêm, siết nhẹ.  Cái siết ấy mạnh hơn khi từ xa xa một tiếng còi hụ thật yếu nổi lên rồi mạnh dần mạnh dần kèm theo với những tiếng còi hụ khác chập lại thành một ập đến như một ngọn sóng khổng lồ chụp xuống hai người.  Ngọn sóng đó đến thật nhanh rồi đi cũng thật nhanh, nhỏ dần nhỏ dần xong hoàn toàn im lặng.  


- Anh viết sắp xong?  


Trong bóng đêm lờ mờ, người đàn bà thấy cái lắc đầu của ông Lung.  


- Họ đã ngủ với nhau?  


- Ừ! 


 - Tội lỗi!  


- Nhưng không cưỡng lại được.  


- Tại anh không cho họ cưỡng lại.  


- Cưỡng lại để làm gì?  Cứ để mặc cho chuyện xảy ra một cách tự nhiên.  


- Tự nhiên?  


- Đúng thế!  


Bàn tay người đàn bà rút lại.  Ông Lung nâng tách cà phê lên, hít vào một hơi thật dài.  


Những ngọn đèn còn lại đằng sau những cánh cửa sổ những căn nhà xung quanh từng cái một tắt ngóm để bóng đen vội ùa vào khoảng không gian đó.  


- Anh còn muốn đi lên đó?  


- Ừ!  


- Khi nào?  


- Không biết.  Phải viết thơ cho hắn biết trước đã rồi chờ hồi âm xem nói sao.  


- Em cứ tưởng hắn nói anh lên lúc nào chả được.  


- Biết vậy nhưng vẫn phải báo trước chứ.  Nói thế chứ để xem, chưa chắc đã đi.  


                                                     *****


"- Anh đến sớm thế!  


- Để xem lá rụng.  


- Vậy thì mình ra vườn.  Giờ này hàng xóm đi hết rồi.  


Người đàn bà kéo tay người đàn ông ra cửa.  Ông ta chì người lại.  


- Chắc không?  


- Em ở đây chả lẽ không biết.  


Nghe xuôi tai, người đàn ông để bà lôi ra ngoài.  Trời chiều hôm nay là lập lại của ngày hôm qua.  Cơn mưa phùn bắt đầu rơi từ trưa giờ mới ngừng.  Mặt đất còn rất ẩm.  Người đàn bà dẫn người đàn ông lại góc vườn chỗ có một cái ghế băng rồi hai người ngồi xuống ..."  


Họ sẽ ngồi trên ghế xem lá rụng đến lúc nào vào nhà?  Đến lúc cái lạnh thấm vào người?  Đến lúc tất cả những chiếc lá rụng hết không còn cái nào trên cành, để lại những cành cây trơ trụi khẳng khiu như những cánh tay gầy guộc?  Những người hàng xóm thật sự không có nhà hay có một cặp mắt nào đó núp sau màn cửa nhìn ra ngoài đường để tình cờ bắt gặp người đàn bà láng giềng đang ôm tay một người đàn ông lạ mặt không phải chồng của bà ta?  Những cử chỉ của họ đằm thắm, nồng nàn để sưởi ấm nhau trong một ngày thu lạnh lẽo?  


Đầu than bút chì đã tròn đi khoanh một dấu hỏi to tướng rồi ngừng lại.  Những chi tiết nhỏ nhoi có thể trở thành những mấu chốt quan trọng đổi hướng cốt truyện.  Nếu không có cặp mắt tò mò kia thì mối tình vụng trộm kéo dài đến đâu?  Nếu buổi chiều ngày hôm trước không có ngọn gió thổi đến cuốn những chiếc lá vàng lên không tạo thành một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thì liệu người đàn ông có trở lại ngày hôm nay, một ngày sớm hơn lời dặn của người tình để lọt vào cái nhìn của cặp mắt núp sau chiếc màn cửa nhà hàng xóm?  


"Rắc rối quá!" ông Lung nghĩ thầm.  


Ông chợt thèm một ly bia thật lạnh, lạnh đến độ khi uống vào sẽ làm cho cơ thể lạnh rùng mình lên giống như cái lạnh người đàn ông trong câu chuyện phải chịu đựng khi lên cao nguyên thăm người đàn bà.  


"Thuyên sắp về", hy vọng lóe lên trong đầu.  


Nhìn qua kẽ hai cánh cửa, ông Lung thấy một màu xanh da trời.  Ông đứng lên mở cửa đi ra bao lơn nhìn xuống những con đường bên dưới.  Buổi trưa thứ ba phố xá vắng hoe.  Người ta hoặc đang ở sở làm hoặc nằm tiệt trong nhà trốn cái nắng gay gắt.  Một diện tích nho nhỏ trên bao lơn nằm trong bóng râm ban phát bởi cái cây vú sữa cao lớn trồng cạnh nhà.  Ông Lung xách cái ghế đẩu lại chỗ mát.  


"Ngồi đây mình có thể thấy Thuyên," ông vừa nghĩ vừa lấy bao thuốc trong túi ra định châm một điếu nhưng nghĩ sao bỏ lại vào bao, "để dành lát nữa khi Thuyên đem bia đến".  


Câu truyện ông viết mấy tháng nay đang đi vào ngõ bí.  Cái hứng ban đầu khi ông khởi sự viết đang phai nhạt chứ không được mặn nồng như mối tình tội lỗi của cặp tình nhân trong truyện.  Lắm lúc ông Lung muốn chấm dứt câu chuyện bằng cách khai tử một nhân vật.  Cái khó là làm sao làm cho cái chết đó đem lại cao điểm cho câu chuyện thay vì nghe ngớ ngẩn, lòi ra là tác giả đã chán và muốn rút lui.  Đây không phải là lần đầu tiên ông bị bí nhưng lần này khác những lần trước chỉ vì câu chuyện ông đang viết sẽ là cuốn truyện cuối cùng.  Ông đã có ý định treo bút về vườn từ bao lâu nay sau khi ra một tác phẩm gọi là để đời.  Mới hơn năm chục nhưng ông có cảm tưởng mình hơn bảy chục, cả thể xác lẫn tinh thần bạc nhược.  


Tiếng chó sủa xen lẫn với tiếng xe gắn máy xình xịch quen thuộc dưới đường.  Ông Lung rướn người về phía trước nhìn xuống đường.  Một người đàn bà đang cỡi một chiếc Honda PC vừa rẽ vào con đường nhà ông.  Một con chó chạy theo sau sủa inh ỏi vài tiếng rồi quay đầu chạy đi mất.  Một hai cánh cửa của những căn nhà hai bên đường sịch mở rồi đóng lại.  Tiếng chiếc PC tắt đi ngay trước cửa nhà, rồi tiếng xích sắt khóa xe, tiếng thủy tinh va vào nhau, tiếng guốc trên những bậc cầu thang gỗ ộp ẹp.  Những tiếng lục đục nổi lên bên trong rồi tiếng chân người đi ra ngoài bao lơn.  


- Em có bia đây.  


Người đàn bà mới đến đặt ly bia đá lạnh xuống sàn xi-măng cạnh ghế ông.  


- Em chu đáo quá.  


Người đàn bà ngồi xệp xuống đất dựa lưng vào tường dựa đầu lên đùi ông.  


- Anh nghĩ lại rồi, chắc sẽ lên trên đó với thằng Vượng vài tuần.  


- Anh sẽ đem theo giấy bút?  Một im lặng thật lâu trước khi câu trả lời đến.  


- Ừ.  


Người đàn bà đứng lên đi vào trong rồi trở ra, theo sau là tiếng nhạc vĩ cầm réo rắt.  Bà ta ngồi xuống lại chỗ cũ, dựa lưng lên tường dựa đầu lên chân người đàn ông ngồi trên ghế đẩu.  


Bà ta nói nhỏ nhẹ.  


- Anh cố về cho sớm.  


Ông Lung không trả lời.  


Họ ngồi im bên nhau như hai pho tượng cho đến khi bài hòa tấu vĩ cầm chấm dứt.  Tiếng kim của cái máy hát dĩa cạ lên cuối dĩa kêu lục cục.  Người đàn bà đi vào trong.  Tiếng nhạc vĩ cầm lại trỗi lên một lần nữa khi bà ta trở ra ngồi xuống lại chỗ cũ. 



                                                      ~§~ 



(Còn tiếp)

  • Home
  • Đã phát hành

Kệ sách BNKhôi

Nothern California

Copyright © 2026 Kệ sách BnKhôi - All Rights Reserved.

Powered by

This website uses cookies.

We use cookies to analyze website traffic and optimize your website experience. By accepting our use of cookies, your data will be aggregated with all other user data.

Accept